Trang chủ
Về tôi
Menu
_Thơ

MỰC LOANG

"Mực loang nhạt sắc thu phong, Tình xưa vẫn vẹn, nỗi lòng vẫn vương."

Hồi đó, thế gian chỉ là một mảnh vườn nhỏ, và tình yêu là tiếng lá rơi chạm vào mặt hồ tĩnh lặng. Chúng ta đi tìm nhau giữa những vần thơ dở dang, nơi mà nỗi buồn cũng đẹp như một đóa hồng tàn.

"Người đi qua đời tôi, như cơn mưa đầu hạ,
Chạm vào nỗi nhớ, rồi tan biến hư vô.
Tôi giữ lại màu mây, gửi vào nghìn câu chữ,
Biết bao giờ gặp lại, bến bờ xanh giấc mơ?"

Có những cảm xúc không bao giờ gọi tên được. Nó như một tiếng thở dài giữa đêm khuya, như vị trà đã nguội lạnh nhưng dư âm vẫn còn đắng chát nơi đầu lưỡi.

Ta chọn cách sống trong những kỷ niệm, không phải vì muốn níu giữ quá khứ, mà vì ở đó, ta là phiên bản chân thật nhất của chính mình.

"Nước mắt là thứ ngôn ngữ thầm lặng nhất,
Mà trái tim dùng để kể về những vết thương."

© Opsoso.net