Mưa Ước Cố Nhân

Chung bàn một thuở dệt mộng thơ, 
Gọt bút chì quên dạ thẩn thờ. 
Cố ý quay nghiêng tìm ánh mắt, 
Để lòng vương vấn nét môi mơ .../..

Chiều rơi lác đác hạt mưa sa, 
Lá biếc che đầu dáng ngọc qua. 
Ước hóa thân mưa vương vạt áo, 
Để đời hòa quyện với hương hoa.

Trường xưa rẽ lối mộng chia đôi, 
Dốc nhỏ xe lăn bóng lẻ ngồi. 
Huýt sáo vờ che niềm xao xuyến, 
Mà tim lỗi nhịp bỗng bồi hồi.

Em về phố thị dệt đài trang, 
Tôi ở quê xa bóng võ vàng. 
Thư viết nghìn trang nằm lặng lẽ, 
"Cố nhân" - hai chữ ngại lời sang.

Ngoảnh lại thanh xuân tóc điểm sương, 
Mấy mươi năm lẻ nợ cung thương. 
"Sao rồi?" - "Tạm ổn" - cười trong lệ, 
Lời cũ tan theo khói dặm đường.

Nay ngồi lặng ngắm giọt mưa sa, 
Ký ức xa xăm bỗng hiện về. 
Vẫn gã trai khờ năm tháng ấy, 
Ước làm mưa nhỏ quyện hài lê.

Cổ Tự Tình Sầu

 Nét mực nhòa phai tự thuở nào, 

Tờ thư hoen ố lệ dâng cao. 

Thời gian nhuộm bạc màu mây khói, 

Một khối tình riêng chẳng đổi trao.

Tình si

 Nét mực nhòe phai sắc giấy gầy, 

Tình xưa còn đọng giữa vòng tay. 

Mười năm sương gió đời dâu bể, 

Một khối sầu riêng vẫn ngất ngây .../..

Đôi dòng chia sẻ về ý tứ:

Câu 1 (Khai): Hình ảnh "giấy gầy" và "mực nhòe" gợi lên sự tàn phai của thời gian, vật đổi sao dời.

Câu 2 (Thừa): Đối lập với cái hữu hạn của vật chất là cái vô hạn của cảm xúc, tình cảm vẫn luôn hiện hữu như thể chưa từng rời xa.

Câu 3 (Chuyển): "Dâu bể" tượng trưng cho những biến động, thăng trầm khắc nghiệt của cuộc đời.

Câu 4 (Hợp): Kết lại bằng "một khối sầu riêng" – một hình ảnh rất đặc trưng trong thơ ca cổ điển, khẳng định sự vẹn nguyên, sắt son nhưng cũng đầy nỗi niềm của người đa cảm.